Trịnh Công Sơn - người thầy giáo yêu trẻ thơ

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (1939-2001) từng theo nghề giáo tại tỉnh Lâm Đồng trong 3 năm (1964-1967), nên sau này những sáng tác dành cho thiếu nhi của nhạc sĩ luôn vui nhộn, hồn nhiên, trong sáng nhưng lại đậm chất trữ tình...

Một tâm hồn yêu trẻ thơ

Sinh ra ở Đắk Lắk nhưng từ 4 tuổi, Trịnh Công Sơn đã theo gia đình ra Huế sinh sống. Nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường từng cho hay: “Thời kì ở Bến Ngự, Trịnh Công Sơn thường ham mê thú vui đi bắt ve ve với một vài người bạn thân… Suốt đời ve ve, nó chỉ biết ca hát, người ta thường mệnh danh nó là “ca sĩ mùa Hè”. Đời nhạc sĩ Trịnh Công Sơn như là một mô phỏng của đời ve, với tấm thân rỗng không, suốt đời chạy về phía chân trời tràn ngập tiếng hát ca”. Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng đã nhận xét: “Những năm tháng tuổi thơ ở Huế là những năm tháng đẹp nhất trong cuộc đời của Trịnh”.

Sau khi trưởng thành, Trịnh Công Sơn học chuyên ngành Tâm lí giáo dục trẻ em Trường Sư phạm Quy Nhơn, tỉnh Bình Định (1962-1964). Thời gian học tại Trường Sư phạm Quy Nhơn, “bộ ba” Trương Văn Thanh chơi violon, Thanh Hải chơi ghi-ta điện, Trịnh Công Sơn chơi ghi-ta thùng đã lập nên ban nhạc không chuyên Thanh Sơn Hải.

Tiếp đó, sau khi mãn khóa, Trịnh Công Sơn lên B’Lao (nay là TP Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng) dạy học tại Trường sơ học Bảo An trong 3 năm (1964-1967). Trong bài: “Trịnh Công Sơn với cao nguyên bụi đỏ sương mù”, nhà nghiên cứu Nguyễn Đắc Xuân, một người bạn của Trịnh Công Sơn, đã mô tả về ngôi trường này như sau: “Trường Bảo An có ba lớp 1, 2, 3, sĩ số mỗi lớp chừng vài mươi em, đa số học sinh là người dân tộc ít người, chỉ có dăm ba em là người Kinh. Cơ sở của trường có hai phòng đứng chơ vơ trên một bãi đất trơ trụi, mái lợp tranh, vách nứa; học sinh mặt mày lem luốc, mũi dãi lò thò, áo quần rách rưới, nhuộm bụi đỏ trông rất thê thảm”.

Nhạc Trịnh là dòng nhạc được yêu thích của khán giả Việt Nam.
Nhạc Trịnh là dòng nhạc được yêu thích của khán giả Việt Nam.

Trịnh Công Sơn được đào tạo chính quy nên làm trưởng giáo. Những học sinh của Trịnh Công Sơn vì đa số là người dân tộc thiểu số nên phải thường nghỉ học để phụ ba mẹ làm nương rẫy. Thông cảm với sự nghèo khó của các em học sinh, dù phải cuốc bộ trên đường dốc mỗi ngày từ phòng trọ đến trường nhưng Trịnh Công Sơn vẫn nhiệt tình dạy âm nhạc cho các em.

Những sáng tác vì trẻ thơ

Trong bài: “Trịnh Công Sơn với cao nguyên bụi đỏ sương mù”, nhà nghiên cứu Nguyễn Đắc Xuân thông tin: “Từ hồi còn học Sư phạm, Trịnh Công Sơn đã sáng tác nhiều bài hát cho thiếu nhi. Lúc lên dạy học ở B’Lao, anh lại sáng tác thêm nhiều bài nữa”.

Trong bài hát “Em sẽ là hoa hồng nhỏ”, kí ức về ngôi trường sơ học Bảo An như mở ra trong tâm trí nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: “Em đến trường học bao điều lạ. Môi mỉm cười là những nụ hoa. Trang sách hồng nằm mơ màng ngủ. Em gối đầu trên những dòng thơ. Em thấy mình là hoa hồng nhỏ. Bay giữa trời làm mát ngày qua”. Cả đất trời Lâm Đồng như thu lại qua những ca từ: “Trời mênh mông đất hiền hòa. Bàn chân em đi nhè nhẹ. Đưa em vào tình người bao la”. Đặc biệt nhất là đoạn cuối: “Cây cỏ rừng bầy chim làm tổ. Sông có nguồn từ suối chảy ra. Tim mỗi người là quê nhà nhỏ. Tình hồng thắm như mặt trời xa”. Nơi có cây, có rừng, có sông có suối, có mặt trời xa, đích thị là núi cao, đồi dốc và thung lũng của B’Lao.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có bài “Ông tiên vui”. Không khó để chúng ta nhận ra “ông tiên vui” ở đây chính là nhạc sĩ, còn “em” là kí ức về những người học trò Trường sơ học Bảo An: “Ông tiên vui ông có cái râu dài. Đêm ông về nằm yên trên đỉnh mây. Ông tiên vui ông thường hay nói tới. Chốn thiên đình chẳng có tháng ngày trôi. Ông tiên vui ông có cái căn nhà. Bên lưng đồi thường khi ông ghé qua. Hôm em lên ông chợt đi đâu vắng. Khiến em buồn em nhớ đến ngẩn ngơ. Ông tiên vui nên tính ông hay đùa. Em xin quà thì ông hứa sẽ mua. Ông tiên vui ông thường cho em bánh. Bánh thơm bằng sương mát với ngàn hoa”. Thông tin “ông tiên vui ông có căn nhà” là để chỉ về nhà trọ của Trịnh Công Sơn tại B’Lao. Đó là một ngôi nhà kiểu biệt thự mới xây trên khu đất khoáng đạt ở gần Ty Công chính Lâm Đồng.

Trong Hồi kí “Về một quãng đời của Trịnh Công Sơn” của Nguyễn Thanh Ty, một đồng nghiệp thời đó của Trịnh Công Sơn, các em học sinh Trường sơ học Bảo An rất thích trò bắn bi. Sau này nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có bài hát về những hòn bi là bài “Như một hòn bi xanh”. Lời bài hát như phần kí không thể nào quên về những tháng năm ở Lâm Đồng của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: “Như một hòn bi xanh. Trái đất này quay tròn. Căn nhà ta nằm nhỏ. Trong một lòng quê hương. Này em trong mỗi con tim. Nhớ mang quê hương của mình. Như một hòn bi xanh. Trái đất này quay tròn. Đất già cho đời trẻ. Nên đời được yêu luôn. Như một hòn bi xanh. Trái đất này quay tròn. Nơi này ta cùng gặp. Những ngày buồn vui chung. Như một hòn bi xanh. Trái đất này quay tròn. Vô tình ta cùng chọn. Nơi này làm quê chung”.

Những ngày mùa Hè về, “Tiếng ve gọi Hè” làm cho những “búp măng non” cảm thấy xuyến xao khi được vui thú với bạn bè suốt ngày sau những ngày tháng học tập vất vả: “Khắp phố phường tiếng ve kêu hè hè hè. Và trong những tàn lá me kêu hè hè hè...”. Ưu ái với mùa Hè, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn còn có bài hát “Mùa hè đến” với những ca từ thật dễ thương: “Mùa Hè đến những cơn mưa vội vàng qua. Phượng tươi thắm nhớ đôi môi hồng mùa hạ. Có đầy trong lá và trong gió. Bầy ve hát xôn xao phố nhà…”.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn còn có bài: “Đời sống không già vì có chúng em”. Năm 1975, khi đất nước thống nhất, tâm hồn của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn dường như trẻ lại. Người thầy giáo năm nào đã sống lại trong tâm trí của người nhạc sĩ tài danh này: “Vì có chúng em nên đời sống mãi không già. Vì có chúng em nên mặt đất luôn nở hoa. Bàn chân em đến giữa đời. Là thế giới thêm niềm vui. Bàn tay măng non bên người. Tìm xóa những lo âu dài. Vì có chúng em như mùa Xuân cho mọi nhà. Vì có chúng em nên đời sống như trẻ ra”.

Những học sinh trong “Khăn quàng thắp sáng bình minh” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn thật đẹp và đầy ắp hoài bão: “Kìa có con chim non, chim chơi ở sân trường. Ồ chú chim xinh đẹp hót chào mừng xuân. Kìa các em thơ ngây như giấc mộng giữa đời. Lòng biết ơn bao điều cô thầy đã dạy. Học cho ngoan, lớn cho nhanh, bay vào đời xây dựng. Rèn đôi tay, chắc đôi chân lao động là vinh quang. Kìa các em xinh xinh, chân bước vội đến trường. Từng chiếc khăn em quàng thắp đỏ bình minh. Từng cánh tay măng non, đang xây ngày mai hồng, Đoàn thiếu nhi em là hi vọng Việt Nam”.

Không chỉ dừng lại ở đó, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn còn ưu ái dành cho các em thiếu nhi những sáng tác hay, vui nhộn, đậm chất trữ tình. Đó là các bài: “Mẹ đi vắng”, “Tuổi đời mênh mông”, “Vì bé ngoan”, “Ai ngoài cánh cửa”, “Tết suối hồng”, “Mừng sinh nhật”, “Em đến cùng mùa xuân”…

Có thể khẳng định, những năm tháng theo nghề giáo tại tỉnh Lâm Đồng đã giúp cho nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, một người theo học chuyên ngành Tâm lí giáo dục trẻ em Trường Sư phạm Quy Nhơn có thêm kinh nghiệm thực tế để sáng tác nên những bài hát thiếu nhi có sức lôi cuốn và đi cùng năm tháng.

Văn Toàn

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Lan tỏa nghĩa tình từ giọt máu hồng: 350 người tham gia, tiếp nhận 300 đơn vị máu

Lan tỏa nghĩa tình từ giọt máu hồng: 350 người tham gia, tiếp nhận 300 đơn vị máu

Sáng 19/3, tại Trung tâm Văn hóa Cộng đồng phường Bà Rịa, TP. Hồ Chí Minh, Hội Chữ thập đỏ phường phối hợp với Trung tâm Truyền máu Bệnh viện Chợ Rẫy tổ chức Ngày hội hiến máu nhân đạo, thu hút sự tham gia đông đảo của các tầng lớp nhân dân trên địa bàn. Hoạt động không chỉ hoàn thành chỉ tiêu đề ra mà còn góp phần lan tỏa sâu rộng tinh thần nhân ái, trách nhiệm vì cộng đồng.
“Ông Bụt” của những người khuyết tật

“Ông Bụt” của những người khuyết tật

Tuy sinh ra thiệt thòi về sức khỏe, song nghệ nhân Nguyễn Văn Trung, 73 tuổi, miệt mài theo đuổi nghề mây tre đan của quê hương Phú Vinh và gìn giữ nghề truyền thống. Không những vậy, ông còn dạy nghề cho hơn 4.000 học viên, trong đó có nhiều người khuyết tật, giúp họ có một cái nghề bền vững tự nuôi sống bản thân...
“Giữ trọn nghĩa tình Gia Lai giữa lòng Sài Gòn”

“Giữ trọn nghĩa tình Gia Lai giữa lòng Sài Gòn”

Giữa nhịp sống sôi động của TP. Hồ Chí Minh, vẫn có những khoảng lặng ấm áp – nơi những người con Gia Lai tìm về bên nhau, gọi nhau bằng ký ức, bằng nghĩa tình và bằng hai tiếng “đồng hương” thân thương.
Trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số tại xã La Dạ

Trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số tại xã La Dạ

Ngày 16/3, tại hội trường UBND xã La Dạ, tỉnh Lâm Đồng, các nhóm thiện nguyện đến từ TP. Hồ Chí Minh và Phan Thiết đã phối hợp tổ chức chương trình trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số trên địa bàn.
Vì nhau

Vì nhau

Thương nhớ vợ qua đời, bạn tôi lục tìm trong kho tài liệu vợ để lại, rồi gọi điện thoại thông báo với tôi rằng: “Bà nhà tôi đã chép vào tờ giấy A4 bài thơ “Vì nhau” của anh”.

Tin khác

Người lính già tỏa sáng giữa thời bình

Người lính già tỏa sáng giữa thời bình
Cụ Ngô Tấn Vinh, 96 tuổi đời, 76 năm tuổi Đảng, ở thôn Bàu Cầu, phường Hòa Xuân, TP Đà Nẵng, ít nói về mình. Nhưng với người dân thôn Bàu Cầu, nhắc đến cụ là nhắc đến một tấm gương sống mẫu mực, tận tụy, trách nhiệm với cộng đồng...

Thắp sáng bản làng nơi biên cương Tổ quốc

Thắp sáng bản làng nơi biên cương Tổ quốc
Nhiều năm trước, cuộc sống của người dân bản Pa, xã biên giới Tam Thanh, tỉnh Thanh Hóa thường bị cái đói, cái nghèo đeo bám. Nhưng giờ đây, giữa heo hút của đại ngàn, nơi biên cương Tổ quốc, vùng đất này đang hằng ngày “thay da, đổi thịt”...

Nhiều mô hình giúp đổi thay cuộc sống ở “vùng đất dioxin” A So

Nhiều mô hình giúp đổi thay cuộc sống ở “vùng đất dioxin” A So
Vùng đất A So thuộc xã A Lưới 4, TP Huế, nơi sinh sống của người dân tộc Tà Ôi, Pa Cô, Vân Kiều… hàng chục năm qua chịu ảnh hưởng nặng nề nỗi đau của chất độc da cam dioxin trong chiến tranh. Nhưng với sự nỗ lực của chính quyền và người dân, vùng đất cằn cỗi ấy đang dần khoác lên mình màu xanh của sự sống, hồi sinh mạnh mẽ...

Tin buồn

Tin buồn
Ban tang lễ và gia đình vô cùng thương tiếc báo tin

Khát vọng ở xã vùng biên La Êê

Khát vọng ở xã vùng biên La Êê
Mênh mông thăm thẳm trên rừng xanh biên giới, La Êê đang nỗ lực đổi thay từng ngày bằng những cây con bản địa, bằng sự chịu thương chịu khó, bằng kiên nhẫn học hỏi với khát vọng đổi thay trên từng nóc làng biên cương...

Ấm áp hoạt động kỷ niệm 8/3 của Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng

Ấm áp hoạt động kỷ niệm 8/3 của Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng
Sáng ngày 6/3, Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng (khu vực Bình Thuận cũ) tổ chức buổi sinh hoạt thân mật dành cho hội viên nữ nhân dịp kỷ niệm 116 năm Ngày Quốc tế Phụ nữ (8/3/1910 – 8/3/2026).

Sau 70 năm chung sống, ông bà U90 “cưới nhau” lần nữa giữa vòng tay con cháu

Sau 70 năm chung sống, ông bà U90 “cưới nhau” lần nữa giữa vòng tay con cháu
Ở tuổi gần 90, ông Nguyễn Xuân Cứ (SN 1941) và bà Nguyễn Thị Chín (SN 1942) ở xã Lạc Đạo, tỉnh Hưng Yên bất ngờ được con cháu tổ chức một đám cưới đặc biệt sau 70 năm gắn bó.

Khi sự trường thọ kết tinh từ lòng tử tế

Khi sự trường thọ kết tinh từ lòng tử tế
Giữa nhịp sống hối hả của thời đại số, tại một miền quê yên bình của tỉnh Hà Tĩnh, có một "cây cao bóng cả" đã đi qua hơn một thế kỷ. Ở tuổi 106, cụ Nguyễn Trọng Cẩn không chỉ khiến người ta ngưỡng mộ bởi sự trường thọ mà còn bởi trí tuệ minh mẫn và một tâm hồn thanh cao, kết tinh từ lối sống kỷ luật và lòng yêu thương gia đình...

Các địa phương chăm lo Tết, mừng thọ người cao tuổi

Các địa phương chăm lo Tết, mừng thọ người cao tuổi
Nhân dịp đón Xuân mới Bính Ngọ 2026, cùng với Trung ương Hội, Hội NCT các địa phương nỗ lực vận động nguồn lực, tổ chức thăm hỏi, tặng quà hỗ trợ NCt nghèo, hoàn cảnh khó khăn để có cái Tết ấm áp, đủ đầy hơn…

Đặc sắc lễ hội Cầu ngư đầu xuân ở Quảng Ninh

Đặc sắc lễ hội Cầu ngư đầu xuân ở Quảng Ninh
Từ bao đời nay, ngư dân vùng biển Hà An, phường Hà An, tỉnh Quảng Ninh vẫn truyền tai nhau câu nói: “Ra khơi nhờ biển, trở về nhờ ơn Trời”. Với niềm tin ấy, lễ hội Cầu ngư không chỉ là nơi sinh hoạt tín ngưỡng mà còn là biểu tượng tinh thần của cộng đồng ngư dân nơi đây - nơi gửi gắm niềm tin, khát vọng bình an và những mùa biển bội thu.

An Khê: Món nợ ân tình với mảnh đất quê hương

An Khê: Món nợ ân tình với mảnh đất quê hương
Đầu Xuân năm nay, tôi đứng khá lâu trước cổng chào của phường An Khê (Gia Lai). Dòng chữ kỷ niệm 255 năm Khởi nghĩa nông dân Tây Sơn và chiến thắng Ngọc Hồi - Đống Đa nổi bật giữa nền trời cao nguyên trong trẻo. Người qua lại đông nhưng không ồn ào. Giữa nhịp đi lại ấy, tôi chợt nghĩ, làm nghề viết về làng nghề và văn hóa truyền thống nhiều năm, có những vùng đất mình từng đi qua, nhưng cũng có những vùng đất mình còn nợ một bài viết cho ra hồn.

Đợi Xuân

Đợi Xuân
Tôi nhớ những năm tháng ấu thơ, cả nhà đợi Xuân cũng bắt đầu từ khu vườn nhỏ xinh đầy hoa này, nơi mẹ tính toán từng luống hoa cúc, từng chậu đào sẽ nở đúng dịp Tết, nơi những nhánh mai vàng được chăm chút từng ngày để kịp đơm bông khi Xuân sang.

Quê ngoại bên thềm Xuân sang

Quê ngoại bên thềm Xuân sang
Tết đến, Xuân về bao giờ cũng đem đến cho ta một cảm giác vừa phấn chấn vừa bồi hồi với bao dự định mới và ôn lại bao buồn, vui cũ. Vậy nhưng đây là lần đầu tiên tôi mới được nếm trải hương vị cái Tết của quê ngoại, cái Tết đầu tiên sau sáp nhập 3 xã vùng bãi ngang, gồm: Đỉnh Bàn, Thạch Hải và Thạch Khê thành xã Thạch Khê, với diện tích tự nhiên hơn 46 km2, dân số gần 18.000 người.

Mùa Xuân - sống vui, sống khỏe nâng cao dân trí để vươn xa

Mùa Xuân - sống vui, sống khỏe nâng cao dân trí để vươn xa
Xuân Bính Ngọ - 2026, hai nhà giáo già, hai người bạn tâm phúc Tống Minh Hùng và Bùi Hữu Giao, một thời là cán bộ giảng dạy Trường Cao đẳng Sư phạm Sông Bé, Bình Dương, nay là TP Hồ Chí Minh.

Khi ngựa bị… hàm oan!

Khi ngựa bị… hàm oan!
Văn chương cổ điển Trung Quốc thường đề cập nhiều đến ngựa. Tiểu thuyết "Tam quốc chí" cũng không ngoại lệ nếu không muốn nói còn… vượt trội khoản này. Chỉ một bộ tiểu thuyết hơn 2.000 trang đã hiện diện đến 5 con "thần mã" với sức vóc, tài năng và/hoặc tướng mạo đều thuộc loại "dị thường". Thế nhưng cái dị thường của các chú ngựa đa phần đều mang tính tích cực, tạo thiện cảm cho người đọc.
Xem thêm
Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Chồng mất năm tôi 42 tuổi, và tôi ở vậy nuôi các con. Nay các con tôi đã trưởng thành, đều đã lập gia đình và ở riêng. Các con tôi bận rộn mưu sinh, buổi sáng đưa cháu nhờ tôi trông nom rồi tối đón về, bỏ lại tôi trong ngôi nhà cô quạnh.
Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Tuổi già thường bị gán với suy giảm ham muốn và cơ thể đã quên rung động. Nhưng thực tế, “nỗi xấu hổ” khi nhắc đến tình dục mới là thứ khiến người già thật sự “già đi” chứ không phải tuổi tác. Tình dục ở NCT không phải là điều đáng xấu hổ, mà là phần tiếp nối tự nhiên của tình yêu và sự sống. Khi cơ thể yếu đi, trái tim vẫn có quyền được rung động, được chạm, được sẻ chia, yêu thương và chữa lành...
Làm thế nào để ông bà yêu thương, chăm sóc nhau hơn?

Làm thế nào để ông bà yêu thương, chăm sóc nhau hơn?

Ở tuổi xế chiều, yêu không còn là những lời hứa nồng nàn, mà là sự hiện diện, là cái nắm tay ấm, là ánh mắt biết dừng lại để lắng nghe nhau. Giống như với sức khỏe, tình yêu tuổi già cần được chăm sóc, nuôi dưỡng sự dịu dàng của trái tim...
Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Tuổi già không phải là đoạn cuối của tình yêu, mà là khoảnh khắc dịu dàng nhất, khi người ta học cách yêu bằng những điều thật nhỏ: Một tách trà, một bài thơ, một bông hoa. Ở tuổi này, lãng mạn không còn là những lời hứa, mà là hơi ấm còn lưu lại trong tay, là ánh mắt vẫn biết mỉm cười giữa những nếp nhăn....
Khó nói chuyện tuổi già

Khó nói chuyện tuổi già

LTS: “Bảy mươi vẫn thương nhau như thuở mới cưới, mà ngọn lửa yêu đương cứ lụi dần…” Chuyện nghe quen mà vẫn cứ… ngại nói! Thực ra, sinh lí tuổi già suy giảm không phải “trời bắt”, cũng không phải “hết thời” mà là quy luật tự nhiên. Tuy nhiên, nếu hiểu đúng và biết cách chăm sóc, NCT hoàn toàn có thể giữ lửa yêu thương, thậm chí còn ấm áp hơn cả thời son trẻ.
Thảnh thơi tuổi xế chiều

Thảnh thơi tuổi xế chiều

Nhắc đến tuổi già, có thể nhiều người sẽ nghĩ đến hình ảnh một người thiếu sức sống, sức khỏe tinh thần, thể chất suy giảm, cơ hội nghề nghiệp và xã hội hạn chế, cô đơn, mất phương hướng. Song, rất nhiều NCT đã đem đến cái nhìn tích cực về tuổi già. Họ sống một cuộc sống khỏe mạnh, vui vẻ, ý nghĩa và vẫn giữ vai trò tích cực trong xã hội, bởi họ đã chuẩn bị tâm thế để có một “tuổi già chủ động”.
Lan tỏa nghĩa tình từ giọt máu hồng: 350 người tham gia, tiếp nhận 300 đơn vị máu

Lan tỏa nghĩa tình từ giọt máu hồng: 350 người tham gia, tiếp nhận 300 đơn vị máu

Sáng 19/3, tại Trung tâm Văn hóa Cộng đồng phường Bà Rịa, TP. Hồ Chí Minh, Hội Chữ thập đỏ phường phối hợp với Trung tâm Truyền máu Bệnh viện Chợ Rẫy tổ chức Ngày hội hiến máu nhân đạo, thu hút sự tham gia đông đảo của các tầng lớp nhân dân trên địa bàn. Hoạt động không chỉ hoàn thành chỉ tiêu đề ra mà còn góp phần lan tỏa sâu rộng tinh thần nhân ái, trách nhiệm vì cộng đồng.
“Ông Bụt” của những người khuyết tật

“Ông Bụt” của những người khuyết tật

Tuy sinh ra thiệt thòi về sức khỏe, song nghệ nhân Nguyễn Văn Trung, 73 tuổi, miệt mài theo đuổi nghề mây tre đan của quê hương Phú Vinh và gìn giữ nghề truyền thống. Không những vậy, ông còn dạy nghề cho hơn 4.000 học viên, trong đó có nhiều người khuyết tật, giúp họ có một cái nghề bền vững tự nuôi sống bản thân...
Trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số tại xã La Dạ

Trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số tại xã La Dạ

Ngày 16/3, tại hội trường UBND xã La Dạ, tỉnh Lâm Đồng, các nhóm thiện nguyện đến từ TP. Hồ Chí Minh và Phan Thiết đã phối hợp tổ chức chương trình trao tặng 200 phần quà
“Giữ trọn nghĩa tình Gia Lai giữa lòng Sài Gòn”

“Giữ trọn nghĩa tình Gia Lai giữa lòng Sài Gòn”

Giữa nhịp sống sôi động của TP. Hồ Chí Minh, vẫn có những khoảng lặng ấm áp – nơi những người con Gia Lai tìm về bên nhau, gọi nhau bằng ký ức, bằng nghĩa tình và bằng hai tiếng “đồng hương” thân thương.
Vì nhau

Vì nhau

Thương nhớ vợ qua đời, bạn tôi lục tìm trong kho tài liệu vợ để lại, rồi gọi điện thoại thông báo với tôi rằng: “Bà nhà tôi đã chép vào tờ giấy A4 bài thơ “Vì nhau” của anh”.
Người lính già tỏa sáng giữa thời bình

Người lính già tỏa sáng giữa thời bình

Cụ Ngô Tấn Vinh, 96 tuổi đời, 76 năm tuổi Đảng, ở thôn Bàu Cầu, phường Hòa Xuân, TP Đà Nẵng, ít nói về mình. Nhưng với người dân thôn Bàu Cầu, nhắc đến cụ là nhắc đến một tấm gương sống mẫu mực, tận tụy, trách nhiệm với cộng đồng...
Phiên bản di động