Người cao tuổi nên trang bị thiết bị chăm sóc sức khỏe gì để sống khỏe mỗi ngày?
Sức khỏe 02/05/2026 10:00
Trong nhiều năm qua, Việt Nam đã đạt được những thành tựu quan trọng trong nâng cao tuổi thọ. Tuy nhiên, xu hướng “sống lâu nhưng không khỏe” đang dần bộc lộ rõ. Không ít người cao tuổi phải sống chung với nhiều bệnh mạn tính, suy giảm chức năng và phụ thuộc vào chăm sóc y tế dài hạn.
Điều này cho thấy cách tiếp cận truyền thống, vốn thiên về điều trị bệnh, không còn phù hợp. Thay vào đó, cần chuyển sang mô hình quản lý sức khỏe toàn diện, trong đó phòng bệnh, phát hiện sớm và theo dõi liên tục đóng vai trò trung tâm.
Các chương trình khám sức khỏe định kỳ, lập hồ sơ sức khỏe cá nhân cho người cao tuổi tại nhiều địa phương là bước đi tích cực. Tuy nhiên, hiệu quả lâu dài phụ thuộc vào khả năng kết nối dữ liệu giữa các tuyến y tế và sự thay đổi hành vi chăm sóc sức khỏe trong cộng đồng.
Thách thức lớn nhất của già hóa dân số tại Việt Nam hiện nay không phải là kéo dài tuổi thọ, mà làm sao kéo dài thời gian sống khỏe mạnh, giảm gánh nặng bệnh tật cho người cao tuổi.
![]() |
| Người cao tuổi rất cần được chăm sóc sức khỏe tại cộng đồng |
Một trong những xu hướng chính sách đáng chú ý là sự chuyển dịch từ tư duy “có bệnh mới chữa” sang “chủ động giữ gìn sức khỏe từ sớm”. Các yếu tố như dinh dưỡng, vận động, kiểm soát bệnh mạn tính và chăm sóc tinh thần ngày càng được coi trọng.
Đối với người cao tuổi, đây là nhóm có nguy cơ cao mắc đa bệnh lý, nên việc quản lý sức khỏe cần mang tính liên tục và cá thể hóa. Tuy nhiên, rào cản lớn hiện nay vẫn là nhận thức. Tâm lý chủ quan, ngại khám bệnh định kỳ hoặc phụ thuộc hoàn toàn vào gia đình vẫn còn khá phổ biến.
Do đó, bên cạnh chính sách, cần đẩy mạnh truyền thông thay đổi hành vi, coi chăm sóc sức khỏe là một quá trình suốt đời, không chỉ khi tuổi cao.
Việc đưa dịch vụ chăm sóc sức khỏe người cao tuổi về tuyến cơ sở là hướng đi phù hợp với bối cảnh hiện nay. Hệ thống trạm y tế, y tế gia đình và các chương trình khám lưu động đã góp phần cải thiện khả năng tiếp cận dịch vụ, đặc biệt ở khu vực nông thôn.
Tuy nhiên, năng lực của y tế cơ sở vẫn còn những hạn chế nhất định, như thiếu nhân lực chuyên ngành lão khoa, thiếu trang thiết bị và khó khăn trong quản lý bệnh mạn tính dài hạn.
Nếu không có giải pháp nâng cấp đồng bộ, y tế cơ sở khó có thể đảm nhận vai trò “tuyến đầu” trong chăm sóc sức khỏe người cao tuổi, mà chỉ dừng lại ở mức hỗ trợ ban đầu.
Một điểm đáng chú ý trong định hướng chính sách là việc chuyển từ cách tiếp cận bảo trợ sang tôn trọng và trao quyền cho người cao tuổi. Quyền được lựa chọn cách sống, nơi ở, thậm chí sống độc lập đang dần được nhấn mạnh.
Trong bối cảnh quy mô gia đình thu hẹp, mô hình người cao tuổi sống độc lập ngày càng phổ biến. Tuy nhiên, điều này đòi hỏi phải có hệ thống dịch vụ hỗ trợ phù hợp, như chăm sóc tại nhà, bác sĩ gia đình, tư vấn từ xa và các giải pháp bảo đảm an toàn.
Nếu thiếu các điều kiện đi kèm, việc mở rộng quyền tự chủ có thể làm gia tăng rủi ro cho chính người cao tuổi, đặc biệt với những người có bệnh nền hoặc hạn chế vận động.
Kinh nghiệm quốc tế cho thấy, ứng dụng công nghệ là một trong những giải pháp quan trọng trong chăm sóc người cao tuổi. Việc nghiên cứu, học hỏi các mô hình chăm sóc người cao tuổi từ các quốc gia như Nhật Bản cho thấy một hướng đi mới. Các thiết bị theo dõi sức khỏe từ xa, hệ thống cảnh báo té ngã, robot hỗ trợ sinh hoạt cho người cao tuổi… không còn là viễn cảnh xa vời.
Đây cũng là nền tảng cho sự hình thành và phát triển của “kinh tế bạc” - lĩnh vực kinh tế phục vụ nhu cầu của người cao tuổi được dự báo sẽ phát triển mạnh trong những năm tới.
Tại Việt Nam, lĩnh vực này còn ở giai đoạn ban đầu, nhưng tiềm năng phát triển là rất lớn. Nếu được định hướng phù hợp, “kinh tế bạc” không chỉ góp phần giải quyết bài toán an sinh xã hội, mà còn mở ra không gian tăng trưởng mới.
Các chuyên gia chính sách xã hội nhận định: Già hóa dân số không chỉ là thách thức, mà còn là cơ hội nếu Việt Nam phát triển được hệ sinh thái dịch vụ và sản phẩm dành cho người cao tuổi.
| Việt Nam chính thức bước vào giai đoạn già hóa dân số năm 2011 khi tỷ lệ người từ 60 tuổi trở lên là 10,1% và người từ 65 tuổi trở lên là 7,2%. Đến tháng 3/2023, cả nước có gần 17 triệu người cao tuổi (chiếm khoảng 17 % dân số). Tốc độ gia tăng tỷ trọng người cao tuổi ở nước ta ngày một nhanh. Dự kiến đến năm 2036, Việt Nam sẽ bắt đầu thời kỳ chuyển dịch từ xã hội “già hóa” sang xã hội “già” và đến năm 2049 sẽ trở thành xã hội “siêu già” |
Già hóa dân số đang đặt ra yêu cầu phải có một chiến lược tổng thể, dài hạn và đồng bộ. Trong đó, cần tập trung vào một số định hướng chính:
Chuyển trọng tâm từ điều trị sang phòng bệnh và quản lý sức khỏe suốt đời.
Nâng cao năng lực y tế cơ sở, đặc biệt trong lĩnh vực lão khoa.
Bảo đảm quyền của người cao tuổi đi kèm với hệ thống dịch vụ hỗ trợ.
Thúc đẩy ứng dụng công nghệ trong chăm sóc sức khỏe.
Từng bước phát triển “kinh tế bạc”.
Quan trọng hơn, cần thay đổi nhận thức xã hội về già hóa, từ cách nhìn coi người cao tuổi là đối tượng thụ hưởng sang coi họ là nguồn lực có thể tiếp tục đóng góp.
Già hóa dân số là xu hướng tất yếu. Tuy nhiên, cách thức ứng phó sẽ quyết định việc đây là thách thức hay cơ hội. Việc chuyển từ “sống lâu” sang “sống khỏe” không chỉ là mục tiêu y tế, mà là yêu cầu phát triển bền vững.
Trong bối cảnh hiện nay, nếu không có những điều chỉnh kịp thời và hiệu quả, khoảng cách giữa tuổi thọ và chất lượng sống sẽ tiếp tục gia tăng, kéo theo những hệ lụy lâu dài đối với toàn xã hội.