Bệnh viện Đa khoa Thanh Chương đưa vào sử dụng hệ thống máy đo loãng xương hiện đại từ Hàn Quốc
Y tế 26/02/2026 11:40
Ông Phạm Văn Thìn và bà Tạ Thị Long (xã Quế Phong, Nghệ An) đã quen với hành trình từ quê xuống thành phố để lọc máu. Chuyến xe sớm, hành lang dài, căn phòng với tiếng máy chạy thận đều đều… tất cả lặp lại như một phần của đời sống.
![]() |
| Hai ông bà vẫn nắm tay nhau đi qua những dốc dài |
Cả hai ông bà đều chỉ còn một chân. Mỗi bước đi vì thế trở nên chậm rãi, khó nhọc. Nhưng chưa bao giờ người ta thấy họ rời tay nhau. Từ cổng bệnh viện, ông khẽ nghiêng vai để bà vịn. Khi lên dốc, bà lại siết chặt tay ông như truyền thêm sức lực. Họ bước chậm, rất chậm, nhưng luôn song hành.
Có những cuộc đời không đi cùng nhau bằng những bước chân lành lặn, mà bằng sự bền bỉ của một cái nắm tay qua năm tháng. Bàn tay ông đã chai sạm theo năm tháng mưu sinh, bàn tay bà gầy guộc vì bệnh tật, nhưng khi đan vào nhau lại trở nên ấm áp lạ thường. Đó không chỉ là thói quen, mà là một lời nhắc âm thầm: “Mình còn ở đây, đừng sợ”.
Giữa mùa xuân – mùa của hy vọng và tái sinh – mong ước của ông bà giản dị đến nao lòng: chỉ cần đủ sức khỏe để tiếp tục điều trị, đủ bình an để cùng nhau bước qua thêm một mùa nữa. Không cần đi nhanh. Không cần ước điều gì lớn lao. Chỉ cần còn nắm tay nhau.
Trong không gian phòng chạy thận, giữa những dây truyền và nhịp máy đều đặn, hình ảnh đôi vợ chồng già nằm ở hai giường cạnh nhau, thỉnh thoảng quay sang nhìn nhau, khẽ hỏi một câu rất nhỏ, đã trở thành điều quen thuộc. Tình yêu của họ không ồn ào, không phô bày, mà lặng lẽ như mạch nước ngầm – bền bỉ chảy qua năm tháng, qua bệnh tật, qua những mất mát của thân thể.
Song hành cùng câu chuyện ấy là sự tận tụy của đội ngũ y, bác sĩ Khoa Thận nhân tạo, Bệnh viện Đa khoa thành phố Vinh – những người vẫn miệt mài làm việc trong Ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/2.
Với họ, đây không phải ngày của những bó hoa hay lời chúc, mà là những ca trực nối tiếp, là việc kiểm tra từng chỉ số, điều chỉnh từng dòng dịch, theo dõi sát sao từng bệnh nhân. Với những trường hợp điều trị lâu dài như ông bà Thìn và bà Long, các y, bác sĩ đã trở nên thân thuộc như người nhà.
Họ hỗ trợ ông bà di chuyển khi cần, sắp xếp giường bệnh thuận tiện, cẩn trọng trong từng thao tác chuyên môn. Chỉ một thay đổi nhỏ về huyết áp, về nhịp tim cũng được phát hiện và xử lý kịp thời. Giữa phòng bệnh, bóng áo blouse trắng lặng lẽ đi lại, ánh mắt dõi theo từng nhịp máy – như những người giữ nhịp cho sự sống không ngừng chảy.
Không chỉ điều trị bằng kiến thức và kinh nghiệm, họ còn chữa lành bằng sự cảm thông. Một câu hỏi han, một lời động viên đúng lúc có thể giúp bệnh nhân vơi đi nỗi lo, có thêm niềm tin để kiên trì với hành trình dài phía trước.
Câu chuyện của ông bà Thìn và bà Long vì thế không chỉ là câu chuyện về tình yêu son sắt của hai con người già nua nhưng bền bỉ. Đó còn là lời tri ân dành cho những người thầy thuốc đang ngày đêm lặng thầm chăm sóc, gìn giữ sự sống cho bệnh nhân.
Giữa mùa Xuân và trong ngày 27/2 đầy ý nghĩa, hình ảnh những bàn tay nắm chặt – của vợ chồng người bệnh, của thầy thuốc – khiến người ta tin rằng: chỉ cần còn yêu thương, còn trách nhiệm và tận tâm, thì niềm tin sẽ còn ở lại. Và ở nơi phòng chạy thận ấy, mùa xuân không chỉ đến từ đất trời, mà đến từ chính những con người đang giữ lấy nhau giữa nhọc nhằn của cuộc đời.