Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii
Cũng chẳng nhớ tự bao giờ, mọi người vẫn trìu mến gọi tôi với “danh xưng” như vậy. Người đời vẫn bảo “Vui thì tìm đến”, thật trớ trêu, tôi thì như ngược lại. Vừa hoạt động công tác cựu chiến binh, tôi được các hội viên tín nhiệm bầu làm Chi hội phó Chi hội NCT khu dân cư, chuyên lo mảng tổ chức, cùng với phó khác làm nhiều việc trong Chi hội.
+
aa
-
Do ông Chi hội trưởng còn bận đi làm thêm, nên chúng tôi thay ông kiêm thêm nhiều việc, ví như đi thăm hội viên ốm đau, thu tiền Hội phí... Địa hình khu dân cư nơi tôi sinh sống, nay sáp nhập lại còn 1 tổ dân phố, Chi hội NCT có hơn 100 hội viên.

Vốn, hồi là học sinh phổ thông, do học khá môn Văn, từng nhiều lần đi thi môn này ở cấp tỉnh, nên bây giờ, gần tuổi “xưa nay hiếm”, bà con trong khu dân cư vẫn cho là “hay chữ”, thành thử, cái khoản viết điếu văn tiễn biệt người quá cố, tôi luôn phải đảm nhận. Trước kia vai này, do một cụ trong tổ đảm trách, từ khi cụ mất, nên như kiểu “tre già măng mọc”, tôi nối “nghiệp” cụ.

Như hôm vừa rồi chuông điện thoại của tôi đổ vang, mở ra chưa kịp a lô thì đã nghe:

- A lô! Mình Tr, Chi hội trưởng đây, trao đổi nhanh với ông là cụ M mới mất, ông qua nhà người ta, nắm lí lịch, để viết bài điếu, rồi xem lịch tang lễ ra sao, báo để chi hội tổ chức tới viếng...

- Dạ, tôi hiểu.

Tác giả phát biểu tại một cuộc họp ở phường.
Tác giả phát biểu tại một cuộc họp ở phường.

Với kỉ luật của người lính năm xưa “Quân lệnh như sơn”, chỉ ít phút sau, tôi có mặt ở nhà tang chủ. Thấy tôi, gia chủ kính cẩn mời vào bàn nước. Tôi cười thầm trong bụng,té ra cái chức “cán bộ cỏn con của mình “có giá” ra phết (!) Thực thi chức năng, nhiệm vụ, tôi nêu các yêu cầu của bài điếu văn, đại diện gia chủ cung cấp thông tin theo yêu cầu. Sau một thôi ghi chép vào sổ tay về thân thế, sự nghiệp người mất, về con cái của người mất, tôi về nhà lên dàn bàn mà viết, cái gì trước, cái gì sau. Người mất đa phần là phải ca ngợi (kiêng kị không thể đưa khuyết điểm của họ, như tiền nhân vẫn truyền: “Người trong bụng mẹ, người mất đi, luôn trong sáng”! Đôi khi, những chi tiết còn chưa rõ hay chưa thật tin vào việc mình ghi nên lại phải hỏi lại gia chủ thêm cho rõ. Đại loại: “Cụ đi bộ đội năm nào? Có mấy cháu, mấy chắt?...

Viết xong, chỉnh sửa, rồi đọc đi, đọc lại nhiều lần để khi vào cuộc không bị vấp, chỗ nào ngắt câu, lúc nào trầm, lúc nào bổng, những cụm từ “Thiên Thu vĩnh biệt”, hay “Nay âm dương cách biệt”, người ta hay dùng, được “chế ra” vần, cho thêm phần xúc động, thí dụ:

Than ơi! Lễ tiễn khiến mưa sa

Trách mãi con tàu, bỏ bến xa

Hương khói còn đây, hồn lạnh lẽo

Bồng lai Tiên cảnh, đã đi xa!

Cứ vậy, tự viết, tự đọc, tự làm, tham khảo cả trên mạng (nhất là bài điếu đã đi vào lịch sử, có thể nói là kinh điển như bài điếu văn Bác Hồ, do đồng chí Lê Duẩn đọc hôm truy điệu).

Theo thời gian, tôi ngày càng được các cụ trong Chi hội tín nhiệm, và “tự nhiên” được giao trọng trách này. Với tinh thần chia buồn với gia đình có người qua đời, tôi luôn cố gắng để công việc trở nên “chuyên nghiệp”, chẳng thế mà sau khi dự đám tang một người bạn thân, một cựu chiến binh sinh hoạt cùng Chi hội với tôi bộc bạch: “Nghe ông đọc điếu văn, nó đã “lấy nước mắt” của bao người”! Nghe bạn khen, tôi cũng thấy vui vui. Mỗi lần viết điếu, tôi đơn giản chỉ nghĩ viết nên “thông điệp” về công lao của người mất, nói hộ về tình cảm, công ơn của người thân đối với người đã khuất. Đấy là tính nhân văn của người sống, của xã hội, chứ đâu của mình nữa!

Viết tới đây, tôi bỗng nhớ lời ông Chủ tịch Hội NCT phường nói tại hội nghị công tác năm vừa rồi. Ông Chủ tịch Hội NCT phường nói đại ý: Người ta vào Hội NCT phải được bảo vệ, chăm sóc về nhiều mặt, không chỉ quan tâm về đời sống vật chất mà còn phải quan tâm tới sức khỏe, tinh thần, vui chơi, giải trí. Chúng ta luôn quý trọng họ, họ là “những thư viện sống”!

Vâng, đúng vậy, như “rết nhiều chân”, mỗi cán bộ Hội NCT dù chức nhỏ như tôi (Chi hội phó Chi hội NCT khu dân cư) nhưng khi đã làm việc thì mỗi người, mỗi việc đều làm hết mình, tất cả hướng về hội viên. Quan tâm tới NCT không chỉ ở những điều đã quy định trong các văn bản chính sách, pháp luật, mà cả những việc nhỏ như việc viết và đọc bài điếu văn sao cho con cháu họ và những người đến viếng cảm động, vô cùng thương tiếc người vừa đi xa, cố gắng sống tốt hơn, nhân văn hơn. Như vậy đã góp phần nhỏ cho đời, phải không các bạn?.

Nguyễn Văn Thế
CÙNG CHỦ ĐỀ: Mời tham gia cuộc thi viết về những kỉ niệm sâu sắc trong công tác NCT và Hội NCT Việt Nam
Tags: cán bộ Hội NCT

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Tặng quà cán bộ Hội NCT có nhiều đóng góp tỉnh Điện Biên

Ông lão với chiếc thuyền phao cứu sinh

“Tôi làm ra chiếc thuyền phao cứu sinh không phải để được khen thưởng mà chỉ muốn giúp bà còn ngư dân đi lại trên biển được an toàn”. Nhà sáng chế Nguyễn Xuân An, ngoài 80 tuổi, tóc trắng phơ phơ, nói với tôi như vậy ngay trong ngôi nhà của ông ở ngõ Quỳnh (Thanh Nhàn, Hà Nội cũ) nay là phường Hai Bà Trưng. Nơi đây như một chiếc xưởng nhỏ của một ông già được gọi là cha đẻ của chiếc thuyền phao cứu sinh.
Tặng quà cán bộ Hội NCT có nhiều đóng góp tỉnh Điện Biên

Già làng có nhiều đóng góp cho đồng bào Cơ Tu

Dẫu còn những khó khăn, nhưng thôn Phú Túc, xã Hòa Vang, TP Đà Nẵng vẫn là một ngôi làng xinh đẹp, gây ấn tượng mạnh với mái nhà Gươl sừng sững giữa núi rừng. Để có được những đổi thay ấy, bên cạnh sự quan tâm, hỗ trợ của Nhà nước, phải kể đến vai trò và đóng góp bền bỉ của già làng Đinh Văn Trí.
Tặng quà cán bộ Hội NCT có nhiều đóng góp tỉnh Điện Biên

Người cao tuổi phường Trường Vinh nêu gương trong phong trào “Chủ nhật xanh”

Hưởng ứng Ngày Môi trường Thế giới và phong trào “Chủ nhật xanh”, những ngày cuối tháng 6, các khối dân cư trên địa bàn phường Trường Vinh, tỉnh Nghệ An đồng loạt ra quân tổng dọn vệ sinh môi trường, chỉnh trang cảnh quan đô thị. Nổi bật trong không khí sôi nổi ấy là hình ảnh lớp người cao tuổi gương mẫu đi đầu, góp phần lan tỏa ý thức bảo vệ môi trường và xây dựng nếp sống văn minh trong cộng đồng.
Tặng quà cán bộ Hội NCT có nhiều đóng góp tỉnh Điện Biên

Cựu chiến binh, thương binh nêu gương sáng

Đó là cựu chiến binh, thương binh 2/4 Trần Ngọc Chinh, 68 tuổi, hiện là Phó Chủ tịch Hội NCT phường Giảng Võ, TP Hà Nội. Với ông Chinh, điều may mắn trong cuộc đời là khi còn tại ngũ, ông được học tại Trường Đại học Xây dựng Hà Nội, chuyên ngành thiết kế xây dựng. Nhờ vậy, sau khi nghỉ hưu, ông có cơ hội tiếp tục phát huy chuyên môn để đóng góp cho cộng đồng.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9