Tuổi cao gương sáng

Thứ sáu, 18-01-2019 | 12:30 GMT+7

Những tấm lòng lặng lẽ...

Chúng tôi lặng người cố kìm nén xúc động khi chứng kiến những nhân viên Trung tâm Nuôi dưỡng người già và trẻ mồ côi TP Long Xuyên, tỉnh An Giang (gọi tắt là Trung tâm) đang ân cần bón từng muỗng cơm cho các cụ già không còn khả năng hoạt động chân tay, hoặc không còn trí nhớ.

Ông Nguyễn Văn Măng, Phó Giám đốc Trung tâm tâm sự: “Có nhiều trường hợp rất xót xa vì không có người thân. Có trẻ vào đây do bệnh tâm thần, mù, câm... bị gia đình vứt bỏ. Nhiều cụ qua đời tại đây trong cô đơn, chúng tôi đã tổ chức đám tang và chôn cất chu đáo như người thân của mình. Nghĩa tử là nghĩa tận mà”.

Trung tâm hiện có 17 cán bộ, nhân viên đang nuôi dưỡng trên 30 cụ già neo đơn và 12 trẻ em bị bỏ rơi. Điều đáng trân trọng là trừ Giám đốc Trung tâm, còn hầu hết nhân viên đều không hưởng bất kì một chế độ nào của Nhà nước, mà làm việc bằng tấm lòng thiện nguyện. Vậy mà chưa từng có một người nào rời bỏ công việc cao đẹp đầy tình người từ khi Trung tâm thành lập năm 1989 đến nay.

Phó Giám đốc Nguyễn Văn Măng cho biết: Tại đây mỗi cụ được Nhà nước hỗ trợ tiền ăn 30.000 đồng/ngày. Còn lại, Trung tâm vận động các tấm lòng vàng gần xa và sản xuất 90 công ruộng để có kinh phí nâng cao điều kiện chăm sóc sức khỏe cho các đối tượng và bồi dưỡng tượng trưng cho cán bộ, nhân viên.
Nhân viên Trung tâm Chăm sóc người già
Chị Lê Thị Kim Đan, 43 tuổi nhân viên phục vụ tại 2 phòng chăm sóc đặc biệt kể: “Năm 1995, trong một lần đến thăm người thân, thương các cụ, các em quá nên tôi tình nguyện vào đây công tác. Mới đó đã 23 năm. Muốn ở đây lâu dài thì mình phải thực sự có tâm, xem họ như người thân của mình”.

Mỗi ngày chị Đan có mặt từ 5 giờ sáng để phụ nhà bếp nấu ăn. Sau đó, chị làm vệ sinh cho các cụ bệnh nặng, các em bị tâm thần và khuyết tật không tự vận động được. Buổi trưa chị bón cơm cho các cụ với thái độ chân tình. Ban đêm chị lại đến từ 19 giờ để trực đêm phòng khi có chuyện bất trắc với các đối tượng. Khó khăn nhất là trường hợp em Dương Thị Ngọc Nhàn, 33 tuổi bị bệnh tâm thần gia đình bỏ rơi được Trung tâm nhận nuôi từ lúc còn nhỏ, hoặc em Dưỡng Thanh Dũng 34 tuổi bị mù, câm, chị Đan phải săn sóc chu đáo như người mẹ, người chị trong gia đình.

 Nhiều khi nhân viên tại đây còn gặp sự cáu gắt, giận hờn, nặng lời của các cụ, nhưng họ đều chấp nhận bằng nụ cười cảm thông, chia sẻ. Thấy chúng tôi thắc mắc về các em mồ côi đều mang họ Dưỡng, chị Đan giải thích: “Trẻ mồ côi vào đây, Trung tâm đều làm khai sinh và lấy họ Dưỡng, có nghĩa là Trung tâm nuôi dưỡng đó”.

Nhìn các cụ được chăm sóc đủ đầy, tươm tất trong những căn phòng ấm cúng, sạch đẹp, chúng tôi xúc động và trân trọng những tấm lòng lặng lẽ đang làm vơi đi nỗi bất hạnh của các số phận không may. Chị Đan đã hiến trọn tuổi xuân để vào đây 23 năm. Ông Nguyễn Văn Măng, 65 tuổi, nguyên Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ huyện Châu Thành (An Giang) sau khi nghỉ hưu đến đây để góp phần xoa dịu nỗi đau cho người khốn khó. Ông Nguyễn Minh Dũng tình nguyện ở đây đã gần 30 năm với cái tâm thánh thiện sống có ích cho đời… Tất cả những tấm lòng cao đẹp ấy làm ấm lên lòng thương yêu đầy tính nhân văn giữa con người với con người.

Xin mượn lời của cụ Nguyễn Thị Dừa, 94 tuổi, ở Trung tâm gần 20 năm để kết thúc bài viết này: “Nếu không có các cô chú ở đây, chúng tôi đã “xanh cỏ” từ lâu, họ tử tế còn hơn con cháu ruột thịt, ơn nghĩa này tới chết cũng đem theo”
Phan Thị Anh Thư