Tranh chấp lô đất 39 Phùng Hưng, TP Nha Trang: Nỗi đau “huynh đệ tương tàn” (Kì 5)

Chúng tôi phải mất một tuần để đọc, phân tích và đánh giá các chứng cứ trong bộ hồ sơ dày trên 500 trang giấy A4, trực tiếp gặp ông Khuynh cùng một số nhân chứng khác, làm việc với các cơ quan liên quan, để đưa ra quyết định cùng ông Khuynh đi đến tận cùng chân lí và sự thật…  

15:50, 29/03/2019
(Tiếp theo kì trước)
Bài V: Tòa phúc thẩm nói gì, xử gì? Và đôi lời kiến nghị!
Vụ án đã được TAND tỉnh Khánh Hòa xét xử phúc thẩm, dưới sự chủ tọa của thẩm phán Bùi Thị Nghĩa (nay đã nghỉ hưu). HĐXX phúc thẩm tuyên y án sơ thẩm với lí lẽ: “Ông Quynh, bà Tuấn không xuất trình được giấy tờ gốc về việc nhận chuyển nhượng đất của ông Lê Anh Hùng, bà Lương Thị Nhân, nhưng việc ông Quynh, bà Tuấn là người trực tiếp giao dịch với ông Hùng, bà Nhân, cũng như việc ông Thuấn không có quyền lợi và nghĩa vụ ở lô đất này được các bên xác nhận” (nguyên văn).
“Căn cứ vào Điều 80 Bộ luật Tố tụng dân sự, HĐXX khẳng định đây là tình tiết có thật; nên việc ông Thuấn khai viết giấy tờ chuyển nhượng cho ông Khuynh là giả mạo” (nguyên văn).
“Ông Khuynh không xuất trình được bản gốc giấy chuyển nhượng của ông Hùng, bà Nhân, nên không có cơ sở chứng minh việc ông Quynh, bà Tuấn đã giao lại toàn bộ giấy tờ lô đất cho ông Khuynh như ông đã trình bày. Thời gian sau năm 2001 ông Quynh, bà Tuấn vẫn là người kí hợp đồng cho ông Yến, bà Chàm thuê đất, nên việc ông Khuynh khai đất vẫn do ông quản lí sử dụng là không có cơ sở. Ông Khuynh không có tài liệu, chứng cứ nào khác chứng minh việc mua lô đất bẳng tiền của ông. Việc đăng kí kê khai nộp thuế không đủ cơ sở pháp lí để xác định ông là chủ sử dụng lô đất này” (nguyên văn).
Theo ông Trần Quang Khuynh, việc “xét thấy” của HĐXX Tòa sơ thẩm đã biện bạch, quanh co, sai sự thật, trái pháp luật là điều dễ hiểu, như chúng tôi đã phân tích, chứng minh; nhưng “xét thấy” của HĐXX Tòa phúc thẩm không hiểu sao lại ất ơ đến vậy!? Tòa phúc thẩm cho rằng: Ông Quynh, bà Tuấn không xuất trình được giấy tờ gốc (lấy đâu ra mà xuất) nhưng vẫn xử cho ông Quynh, bà Tuấn thắng kiện. HĐXX căn cứ vào Điều 80 Bộ luật Tố tụng dân sự để khẳng định việc ông Thuấn không có quyền lợi và nghĩa vụ tại lô đất là có thật, trong khi Điều 80 của Bộ luật Tố tụng dân sự lại nói về “Quyền và nghĩa vụ của người giám định”. Ông Khuynh quả quyết: Trong vụ tranh chấp này, ông Thuấn là người không có quyền lợi, nhưng nghĩa vụ thì phải có, đã được thể hiện trong hồ sơ vụ án này. HĐXX “xét thấy” ông Khuynh không đưa ra được giấy tờ gốc, vậy thì lô đất đó ông Hùng, bà Nhân biếu tặng ông Quynh, bà Tuấn chắc?
Tòa phúc thẩm “xét thấy”: “Năm 2001 ông Quynh, bà Tuấn vẫn là người kí hợp đồng cho vợ chồng ông Yến, bà Châm thuê đất, nên ông Khuynh khai năm 2001 vợ chồng ông Quynh, bà Tuấn đã giao quyền quản lí lô đất cho ông Khuynh là không có cơ sở”. Đi tìm đoạn “xét thấy” này của HĐXX tòa phúc thẩm trong hồ sơ, chúng tôi không thấy ông Yến, bà Châm thuê đất ông Quynh năm 2001 ở chỗ nào. Ông Trần Quang Khuynh cam đoan: Không bao giờ có mà là do Tòa phúc thẩm tưởng tượng ra. Chỉ thấy bản hợp đồng thuê lô đất giữa ông Quynh, bà Tuấn và ông Yến, bà Châm kí với nhau ngày 26/4/2008 như đã viện dẫn. Tìm chứng cứ ông Khuynh khai: Năm 2001 ông Quynh, bà Tuấn giao quyền quản lí đất cho ông Khuynh, nhưng cũng không thấy, chỉ thấy ngày 1/10/1995, ông Trần Quang Thuấn đã kí giấy sang tên, chuyển quyền cho ông Khuynh và vào năm 2003, khi ông Khuynh làm xong nhà 407 Lê Hồng Phong thì chính ông Quynh là người trực tiếp, duy nhất giao giấy tờ đất ghi năm 1991 và 1995 cho ông Khuynh. Về tình tiết này, ông Khuynh nói: “Ông Quynh, bà Tuấn có đất đâu mà giao? Tòa chỉ nói bậy”.
Ông Trần Quang Khuynh đang vật vã trước đống hồ sơ, đi tìm cho bằng được sự thật và chân lí
HĐXX tiếp tục: “Ông Khuynh không có căn cứ chứng minh tiền mua đất là do ông gửi hàng từ Nga về”. Vậy với một thùng hàng gửi bằng tàu biển về cho ông Trần Quang Quynh, hòm thư 6KE 941, Nha Trang, Phú Khánh đi đâu? Ông Khuynh không gửi hàng về cho ông Quynh, sao cụ Trần Quang Cư, trong lá thư gửi các cơ quan chức năng ngay trước phiên tòa sơ thẩm (thực chất là thư ông Quynh viết từ Nha Trang gửi về Hưng Yên cho cụ Cư kí) rằng: “Khi Quynh đi phép về quê thì hàng gửi Bưu điện về Nha Trang. Sợ lâu ngày không có người nhận nên anh Thế (cùng đơn vị với Quynh) ra Bưu điện nhận dùm…”. Không cần nói ai viết thư, ông Quynh hay cụ Cư, nhưng đoạn thư đã vạch hết áo cho người xem lưng rồi còn gì. Tại sao Tòa không biết?
HĐXX Tòa phúc thẩm còn cho rằng: “Việc đăng kí kê khai nộp thuế của ông Khuynh không đủ cơ sở pháp lí xác định quyền sử dụng hợp pháp lô đất nói trên”. Ông Trần Quang Khuynh mỉa mai: “Vậy phải đăng kí kê khai giả mạo như ông Quynh, bà Tuấn mới hợp pháp hay sao, thưa Tòa?”.
Ông Trần Quang Khuynh gửi đơn đề nghị TAND Cấp cao tại Đà Nẵng xem xét theo thủ tục giám đốc thẩm vụ án. TAND Cấp cao tại Đà Nẵng đã có văn bản trả lời, đề nghị của ông (Khuynh) chưa đủ căn cứ. Ông Khuynh lại có đơn gửi TAND Tối cao, Viện KSND Tối cao, Ủy ban Pháp luật của Quốc hội, Bộ Tư pháp… xin xem xét lại vụ án này. Ông Khuynh nói rõ: “Không vì một, hai hay ba phán quyết vô căn cứ của Tòa mà bắt công dân phải chịu oan sai; để sự thật bị bóp méo, chân lí bị bôi đen, phẩm giá con người bị vùi dập”. Ông vẫn tin ở nền pháp chế dân chủ XHCN, tin ở sự lãnh đạo của Đảng, pháp luật của Nhà nước. Do đó ông vẫn ngẩng cao đầu để đi đấu tranh tìm chân lí.
Về phía chúng tôi, những người cầm bút, dù nay đã ở tuổi “thất thập cổ lai hi”, nhưng khi vạch lên từng trang hồ sơ của vụ án này vẫn thấy đầy rẫy những mâu thuẩn, bất cập, thậm chí giả dối. Nhìn ra HĐXX các cấp tòa, vẫn “nhận thấy”, “xét thấy”, nhưng rồi không thấy gì cả, nên biện bạch, quanh co, dẫn đến giấu đầu, hở đuôi, “ông nói gà bà nói… chim bồ câu”. Án tại hồ sơ. Đó là nguyên tắc xét xử. Trọng chứng hơn trọng cung. Đó là phương châm điều tra của bất cứ loại án nào. Chỉ một yêu cầu nho nhỏ của bị đơn: Trưng cầu giám định chữ kí trong hồ sơ thuế của ông Trần Quang Quynh, thì sẽ lột trần toàn bộ sự thật, nhưng Tòa kiên quyết không thực hiện, mà lại cố đi tìm những chứng cứ giả mạo. Từ đó dẫn đến “ông nói gà bà nói… chim bồ câu”, tiền hậu bất nhất. Qua tác nghiệp báo chí với hàng chục năm gắn bó với các cơ quan tố tụng ở Nha Trang, Khánh Hòa, chúng tôi chẳng lạ gì các thẩm phán Nguyễn Đình Dũng và Bùi Thị Nghĩa. Việc phân tích nhận định, đánh giá những vụ án dân sự, hành chính theo kiểu như trên là chuyện thường ngày ở Tòa. Cơ chế đã tạo cho họ siêu quyền lực. Sơ thẩm xử sai thì đã có phúc thẩm. Phúc thẩm xử sai lại có giám đốc thẩm. Bởi lẽ đó nên có không ít vụ án các cấp tòa cứ phủ nhận nhau để làm trò cười cho thiên hạ. Xử kiểu đó nên ai đó nhỡ sa vào chốn tụng đình thì coi như mạt vận.
Chính vì lẽ đó, chúng tôi kiến nghị Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Khánh Hòa cần vào cuộc để tìm ra câu trả lời đích thực, trả lại sự đúng đắn cho vụ việc, dẫu nỗi đau “huynh đệ tương tàn” có diễn ra. Bởi như thế mới giải được nỗi oan khiên cho ông Trần Quang Khuynh.
Điều tra của Nguyễn Xuân
Bạn đang đọc bài viết Tranh chấp lô đất 39 Phùng Hưng, TP Nha Trang: Nỗi đau “huynh đệ tương tàn” (Kì 5) tại chuyên mục Pháp luật - Bạn đọc của Ngaymoionline.com.vn. Liên hệ cung cấp thông tin và gửi tin bài cộng tác: email baongaymoionline@gmail.com
Ý kiến của bạn
Tối đa 500 ký tự
Xếp theo: Thời gian | Số người thích

Đọc thêm

  Trong cùng chuyên mục Pháp luật - Bạn đọc