Ở yên một chỗ, một cách yêu...

“Anh yêu em như anh yêu đất nước/Vất vả đau thương tươi thắm vô ngần…”.

Tản mạn của Hoàng Khánh Duy
10:00, 10/04/2020

Tôi bỗng nghĩ đến hai câu thơ trên của nhà thơ Nguyễn Đình Thi trong những ngày đất nước mình bị dịch Covid 19 hoành hành, miền Tây hạn mặn triền miên cây lúa không thể ngóc đầu lên được. Chưa bao giờ tôi thấy yêu đất nước mình như lúc này. Thế hệ chúng tôi được sinh ra trong thời bình, những năm tháng mà đất nước không có tiếng súng, không có khói lửa đạn bom. Lòng yêu nước chúng tôi được đắp bồi từ những điều bình thường nhất trong cuộc sống.

Chúng ta đã được thừa hưởng rất nhiều từ đất nước và những thế hệ đi trước. Đã đến lúc chúng ta cống hiến một phần nhỏ sức lực cho Tổ quốc, không phải bằng hành động xông pha quyết liệt, chưa nghĩ đến chuyện làm chủ đất nước, hóa thân vào hình núi, dáng sông. Việc chúng ta cần làm ngay lúc này là “ở yên một chỗ”, hoặc sống lành thiện giữa cỏ cây hoa lá quê nhà. Hóa ra, bảo vệ Tổ quốc đôi khi lại bằng những điều giản đơn như thế.

Đất nước tôi đã “vất vả đau thương” nhiều rồi. Qua những cuộc chiến tranh, Tổ quốc oằn mình trong máu lửa. Thời bình, biển quê nhà vẫn canh cánh mối lo xâm lăng. Hôm nay đất nước tôi lại “vất vả đau thương” thêm một lần nữa không phải bằng đạn bom quân thù mà vì một đại dịch - mối lo của cả địa cầu xinh đẹp.

Bạn tôi hay nói đùa: “Ở yên một chỗ là yêu nước đấy”. Ngẫm ra lại đúng! Trong lúc này yêu nước là đeo khẩu trang khi ra đường, không có việc gì quan trọng thì nên ở nhà nấu ăn, đọc sách, trồng rau, nuôi gà, thiền… hay làm bất cứ việc gì mà trước giờ mình chưa dành, chưa đủ thời gian cho nó.

Người ta có nhiều sự lựa chọn để “yên vị” trong mùa Covid 19, riêng tôi chọn cho mình con đường về nhà - con đường bình yên nhất trong cuộc đời mỗi người. Con đường mấy lâu nay ta lãng quên vì những bận rộn của cuộc sống thường nhật, vì cuộc mưu sinh và vô số lí do khác. Bây giờ về nhà để thấy lòng an nhiên, để được ở bên người thân thuộc, chuyện trò những câu chuyện chưa từng chuyện trò, nấu cho họ ăn những món ăn trước giờ mình chưa có dịp để nấu. Về nhà vừa để tránh dịch, vừa để được làm “con ngoan trò giỏi”, để thấy khoảng cách giữa bản thân mình và gia đình không còn xa xôi. Về nhà “ở ẩn”, chiều chiều ra đồng ngắm hoàng hôn chìm khuất dưới chân trời, ngắm con diều bay trên nền trời biêng biếc và câu cá trên dòng sông có bóng hình tuổi thơ huyền diệu. Mọi công việc, suy nghĩ, âu lo… cứ bỏ ngoài ngưỡng cửa để khi bước vào trong nhà ta trở thành một con người hoàn toàn khác, một con người đơn giản, một con người chất phác, chân lấm tay bùn mà tâm hồn thanh tịnh như mặt sông quê.

Hãy trở về nhà, hãy vào bếp nấu những món ăn ngon, canh cá, rau tươi đạm bạc yên lành. Hãy ngồi bên những người thân yêu trong mùa dịch này để khỏa lấp khoảng trống của những ngày xa cách. Khi đó chúng ta sẽ không còn thấy những ngày nghỉ ngơi buồn bã tẻ nhạt. Trong bất kì hoàn cảnh nào của cuộc đời chúng ta cũng tìm được một niềm vui riêng cho chính mình và cho những người thân yêu.

Sau này qua rồi đại dịch Covid 19, qua rồi những ngày khốn khó, chúng ta sẽ cảm thấy những tháng ngày này thật sự không quá kinh khủng, nếu chúng ta biết hợp sức chống dịch cùng đất nước mến thương và biết suy nghĩ tích cực hơn là việc ủ ê, than vãn. Đến một thời điểm nào đó chúng ta sẽ nhận ra rằng đây là thứ “lửa thử vàng”, để chúng ta biết quý trọng hơn những giá trị bền vững, giá trị tinh thần mà trước giờ bỏ lỡ.

Bạn đang đọc bài viết Ở yên một chỗ, một cách yêu... tại chuyên mục Nhịp sống văn hóa của Ngaymoionline.com.vn. Liên hệ cung cấp thông tin và gửi tin bài cộng tác: email baongaymoionline@gmail.com
Ý kiến của bạn
Tối đa 500 ký tự
Xếp theo: Thời gian | Số người thích

Đọc thêm

Cùng chủ đề dịch COVID-19

  Trong cùng chuyên mục Nhịp sống văn hóa

Video